
Để xem được Blog tốt nhất khuyến cáo nên để chế độ phân giải 1024 x 768. Hãy dùng trình duyệt FireFox thay cho IE để tốc độ load nhanh hơn và hiển thị hình ảnh chính xác hơn bạn nhé ^^
htx_mylove1501
30/12/2008 21:09
Bài thơ đôi dép
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh viết về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng dời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu một ngày một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít bước song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở mỗi bên trái - phải
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!
[i][/i][u][/u]
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh viết về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng dời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu một ngày một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít bước song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở mỗi bên trái - phải
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!
[i][/i][u][/u]
Phím C luôn sát cánh bên phím V , tình cảm giữa Chồng và Vợ luôn bền vững và sát cánh bên nhau . Ngay phía dưới phím A là phím Z, thế mà xưa nay ta cứ tưởng A và Z xa nhau lắm. Có nhiều thứ cũng nghĩ là khác nhau rõ ràng như A và Z…hóa ra khoảng cánh cũng mong manh lắm . Phím S và phím D nằm cạnh bên nhau, trong cuộc sống sự phân biệt và khoang cách giữa Đúng và Sai có bao giờ rõ rang … Tại sao phím U luôn đứng cạnh phím I nhỉ ? Và ngay bên trái đó là 2 phím T và Y nữa ? Vi` Tình yêu” luôn fải có 2 người “U and I" --> chúc mọi người 1 Giáng Sinh vui ve
Mùa đông vắng em
3 năm…
Bước chân tôi chẳng biết nên gọi là nặng nề hay dùng một từ nào thay thế , vì nặng nề là không phải chính tôi đã chờ đợi ngày tháng này mà . Vậy là hơn ba năm từ ngày ấy _ ngày em đi . Ngày ấy tôi không rõ 1 lý nào ra lý do nào , vì khi ấy tôi yêu em quá đổi… giờ cũng thế , nên xa em , dù là lý do nào với tôi cũng là không thể . Nhưng em vẫn quay bước ra đi trong buổi chiều đông lặng lẽ ấy . Tôi đã khóc . Một thằng con trai ngang tàn và gần như bất trị đã rơi nước mắt vì tình yêu.Bây giờ em quay về , điện thoại chỉ nói một câu : Em muốn gặp anh!
Rồi tôi chẳng biết tôi ngu hay tôi dại nữa mà chắc cả hai , tôi đã ừ như từ nhỏ đến lớn chưa ai cho tôi nói . Em bảo : chỗ cũ . Cúp máy . Tôi …vui… buồn… Nhiều cảm giác xáo động trong lòng tôi , chẳng suy nghĩ nào rõ ràng . Quán cà phê trước mặt , ừ thì quen , quen đến đau lòng , 6 năm trời tôi là người khách ngồi lỳ nhất trong cái quán này , Dây thường xuân chào đón tôi , tôi cười … mặn đắng … như hôm ấy . Em ngồi quay lưng tôi vẫn đoán ra cái đáng quen ngày nào . Những bước chân của tôi chậm và đều . Ngộ ! Tôi đứng trước mặt em , em cười
- Anh ngồi đi , còn khách sáo gì nữa.
Vẫn là thế , vui tính , ranh mảnh như ngày xưa .
- Một cà phê không đường.
- Anh vẫn giữ thói quen cũ…
Tôi cười . Em đâu biết tất cả những gì của ngày xưa tôi đã chôn hết rồi , duy chỉ có cà phê là vẫn như ngày nào...không đường.
Vẫn thế . Em không thay đổi nhiều như tôi tưởng tượng . Em nói rất nhiều về cuộc sống của em suốt ba năm qua: trường học , người yêu mơi…( hơi xót xa) , về những người bạn mới . Tôi lắng nghe gần như trọn vẹn .Ừ chỉ không trọn vẹn là khi em nói em và người yêu vừa chia tay …
Tôi đưa em về , trời đã bắt đầu trở mình sang đông , thật lạnh .
- Thiên ..., anh còn giận em nhiều lắm không?
- Giận gì hả em , chuyện qua rồi , ba năm rồi , quá khứ …
- Uhm, em về đây , anh về cẩn thận
Tôi ngày xưa thì luôn muốn nhìn em vào nhà , đóng cổng mới quay đi , nhưng lần này tôi lại đi trước khi thấy em vào nhà , vì với tôi một lần để em đi như thế là quá đủ . Còn đứng lại là tôi sẽ ôm chầm lấy em mất . Mà tôi thì … không thể .
Làm sao em hiểu được lòng anh
Khi vết thương kia mãi chẳng lành
Ngàn lần đau xót đành chôn kín
Nhìn thấy em cười nhói tim anh
Nhiên ơi , em có thật sự biết yêu ai thật lòng chưa? Tôi muốn hỏi nhưng sao không biết phải bắt đầu từ đâu .Em chợt đến , mang theo trái tim tôi với nhiều ước nguyện , giờ em quay lại …Như xưa? Làm sao như xưa được hả em…
Em cứ điện thoại , nhắn tin mỗi đêm , đều đặn và đúng giờ như một đồng hồ hẹn trước . Thật tình tôi muốn hỏi em , nhưng tôi sợ em rồi sẽ khóc , khóc ngay trước mặt tôi . Muốn vô tình với em thì tôi không làm được , nhẹ nhàng như ngày xưa tôi lại càng không thể làm , thật ra em muốn gì ở tôi . Sao thế hả Nhiên?
Chiều nay mình gặp nhau nha
Nhiên nói thế rồi cúp máy . Ừ , gặp nhau . Tôi biết em sẽ nói gì nhưng vẫn đến . Chiều nhạt nắng , gió dịu dàng đến đau xót . Em mặc váy tím in hoa li ti , tóc xõa bay dịu trong gió .Dừng xe trước mặt tôi , em không buồn bước xuống xe .
- Anh Thiên à…
- Em có thể xuống xe và ngồi cạnh anh để nói chuyện không?
- Em nói một câu thôi , em đi liền , em đang gấp lắm.
- Uhm , tùy em.
- Quen nhau ba năm , nhưng chúng ta không có hạnh phúc , em không hợp với anh , anh sống trong mơ mộng , còn em thì thực tế , sẽ làm gánh nặng cho nhau , nên dù đau em vẫn sẽ ra đi , xin lỗi anh!
Em xa khuất . Một dấu chấm . Tôi lặng thinh . Ngồi hàng giờ liền trong công viên , người đi qua tấp nập riêng mình tôi lẽ loi . Tôi cũng như bao nhiêu người đàn ông khác , say rồi lại say , khóc một mình , che dấu những đau xót trong không gian vắng lặng , không thể chia sẻ , không thể gào thét . Tôi biết ngày này sẽ đến từ lâu , là tôi cố chấp , là tôi níu kéo , tất cả là do tôi quá yêu em nên mù quáng và ích kỷ , không muốn bỏ tay em ra . Nhưng tình yêu của tôi thì có nghĩa lý gì kia chứ , khi ngoài kia bao nhiêu ước muốn của em đang chờ đợi.
Và em cứ mãi đi , xa dần , xa dần , không một tin tức , điện thoại không gọi được , nhà em luôn im lìm . Tôi mất dần những thông tin về em , không ai biết , không ai biết .Cứ thế , ba năm . Nghe thì dễ vậy thôi , nhưng để sống được trong ba năm ấy tôi đã không còn dám nhớ lại ngày đó tôi như thế nào
Giờ em quay về , muốn gặp tôi , muốn … gì hơn thế nữa…
Tôi thấy sự lo lắng , sợ sệt trong ánh mắt Tâm . Tâm , người con gái đã bên tôi suốt những ngày tháng tôi đau đớn nhất . Tình yêu của Tâm quá lớn còn tôi thì nhỏ bé , Biết Tâm yêu nhưng tôi không sao đáp lại được . Tâm quá tốt , còn tôi . Liệu tôi có thể đem hạnh phúc cho Tâm không? Hay một lần nữa chính tôi và Tâm lại đau… Thôi thì tôi làm người có lỗi với Tâm , và với đời tôi.
Nhiên điên thoại suốt một ngày , tôi không muốn bắt máy , cũng không thể khóa máy , tôi không biết sẽ nói gì với em , không biết em muốn gì? Quay lại ư? Không thể nữa rồi Nhiên àh , không thể
Tôi lang bang trên phố , chiều nay lạnh . Những cặp tình nhân đưa nhau đi qua phố dài , trông họ thật hạnh phúc. Tiếng gió khẽ luồng qua tai … chầm chậm , đều đều .Trời tối tự bao giờ , phố lên đèn sáng rực một góc trời .
Đêm vắng canh thâu mộng hóa sầu
Ngoài hiên ti tách rớt mưa ngâu
Chờ , trông , mong , ngống hoài đâu thấy
Người đến nơi đây mộng hóa sầu
Cuối cùng tôi cũng về tới nhà , căn nhà lạnh tanh , trống trãi Tâm đã đứng đợi từ lâu
- Gì thế em? Sao không gọi cho anh? Vào nha đi , lạnh lắm.
- Điện thoại anh không gọi được
- Àh , anh quên , anh đi dạo và để điện thoại ở nhà
- Anh biết gì không Thiên?
Mắt Tâm rưng rưng , tôi nắm vội tay em hay là Nhiên?Không thế
- Sao thế em? Chuyện gì thế?
- Nhiên…,cô ấy qua đời sáng nay…
1 phút thôi , 1 phút thôi tôi chết lặng . Hình như tôi không còn thở nữa , Hình như tôi chết thật rồi .
Ngày xưa đó sao quá ngây ngô
Chiều tan lớp nơi mặt hồ xanh biếc
Tôi cố tìm sau bao năm biền biệt
Dáng hao gầy đôi mắt biếc em tôi
Ngày xưa đó sao quá xa xôi
Sao quên lãng trong bồi hồi mong nhớ
Sao ra đi trong nỗi buồn ngờ ngợ
Sao không về dù chỉ một lần thôi
Quan tài Nhiên nằm lặng lẽ 1 góc nhà , gương mặt em trong sáng , tươi cười , là em tôi ngày nào . Tôi đứng mãi ngoài không dám bước vào , tôi còn xứng đáng gì nữa để gặp em .
Mẹ Nhiên trông thấy tôi đã từ lâu , nhưng chắc bà giận , ừ giận một thằng tệ bạc như tôi . Bà gọi tôi vào phòng , mắt bà sâu thẳm , đôi bàn tay run run , nước mắt lưng chừng , nhìn bác ấy tiều tùy đi nhiều so với ngày xưa
Bác ấy đưa tôi một cái hộp , chẳng nói gì bác ấy rời khỏi phòng như muốn che đi giọt nước mắt
Tôi run run , chẳng biết nên mở hay …
Tôi bước ra thắp nhang cho Nhiên , em đẹp .
Sáng mai em sẽ đi mãi mãi , vĩnh biệt ánh mặt trời mãi mãi . Tôi đưa em đi ra tận mộ , người đàn bà phúc hậu ánh mắt đau đớn ôm lấy quan tài , khóc nức nỡ . Tôi càng cảm thấy mình tội lỗi .
Trời thật lạnh giữa đêm đông . Gió thôi vào hồn tôi ngộp ngạt , đau đớn , gió như xé nát hồn tôi , nhưng gieo vào vết thương tiếng cười của em
Nhớ Nhiên cười , nhớ Nhiên nói , nhớ đôi mắt em , nhớ ngày ấy . Mà vì sao thế Nhiên? Sao lần nào em cũng bỏ anh mà ra đi , sao em không nói? Sao em lại làm anh chết lần nữa vậy hả Nhiên? Em muốn hành hạ anh? Muốn giết anh lần mòn sao?…
Ai sớm sớm chiều chiều rung lặng gió
Ai đợi chờ mỗi tối ánh trăng tan
Ai ong nhớ khi con đường vắng lặng
Ai ngậm ngùi khi năm tháng trôi nhanh
Về nhà , môi tím ngắt , khẽ mỡ chiếc hộp gỗ thơm mùi dáng em . Bên trong là ba món quà , một lá thư . Tôi rưng rưng bốc lá thư nhẹ nhàng , mùi thơm của em còn vương nhiều trên thư
"Thiên , chàng ngốc của em ! Hẳn khi anh đọc là thư này … là khi chúng ta thật sự đã xa nhau . Là lỗi của em . Là em giấu anh ba năm qua . Ừ , suy nhược thần kinh của em đó mà , nó cứ bám theo em mãi . Từ khi ra trường nó đã theo em rồi , em sợ , em sợ anh chăm sóc em anh sẽ không nhận học bỗng đi Mỹ , nhưng nào ngờ anh vẫn không đi . Nhưng khi ấy đã quá muộn để nói , vì dù sao anh cũng đã rất đau . Em xin lỗi nhen ngốc ! Em trẻ con quá , em mới thật sự là khờ . Nhưng mà không sao , anh đã sống rất tốt trong ba năm ấy , thì giờ đây cũng có thể như thế anh nhé . Uhm , lúc em trở về , nghĩa là bác sĩ không nhận em nữa đó mà , em được tiêm thuốc rất nhiều , em muốn có 3 ngày được ở bên anh , trọn vẹn cùng anh … Nhưng chắc anh đã giận quá , nên anh từ chối em mãi . Cũng tốt . Tốt vì em sẽ không ôm chầm lấy anh mà khóc , hôn anh , sợ ra đi , sợ nhìn nước mắt anh rơi . Thế đấy ngốc àh , em ích kỷ quá phải không anh? Thôi thì bây giờ em đi thật . Tâm , cô ấy sẽ yêu anh nhiều hơn em , chăm sóc anh tốt hơn bất kỳ cô gái nào , cô ây đã giúp em rất nhiều , cho em biết tất cả tin tức về anh . Hãy yêu thương cô ấy ,có một phần linh hồn em trong cô ấy đấy ngốc àh .
Nắng nhạt dần rồi , em thấy khó thở quá , em ngưng bút , sống thật tốt ngốc nha. Àh , ba món quà đó là ba năm sinh nhật anh đó . Đừng bỏ mặt Tâm , anh nhé ‘’
Là tôi đấy , một thằng con trai khốn nạn . Khốn nạn đến không chấp nhận được mà . Này , tôi khóc đó , khóc như một thằng điên , khóc trong góc tường , đầu tôi chảy máu từ bao giờ . Anh ngốc , àh không , anh quá ngu ngốc đến mức tin em quên anh quá dễ dàng , anh ngốc nên anh vô tình , lạnh lùng với em . Kẻ ngốc là anh , thằng điên thằng tệ bạc là anh . Phải không em? Nhiên ơi….
Ngoài trơi Tâm ôm mặt khóc , môi chảy máu , lạnh lắm không em…
3 năm…
Bước chân tôi chẳng biết nên gọi là nặng nề hay dùng một từ nào thay thế , vì nặng nề là không phải chính tôi đã chờ đợi ngày tháng này mà . Vậy là hơn ba năm từ ngày ấy _ ngày em đi . Ngày ấy tôi không rõ 1 lý nào ra lý do nào , vì khi ấy tôi yêu em quá đổi… giờ cũng thế , nên xa em , dù là lý do nào với tôi cũng là không thể . Nhưng em vẫn quay bước ra đi trong buổi chiều đông lặng lẽ ấy . Tôi đã khóc . Một thằng con trai ngang tàn và gần như bất trị đã rơi nước mắt vì tình yêu.Bây giờ em quay về , điện thoại chỉ nói một câu : Em muốn gặp anh!
Rồi tôi chẳng biết tôi ngu hay tôi dại nữa mà chắc cả hai , tôi đã ừ như từ nhỏ đến lớn chưa ai cho tôi nói . Em bảo : chỗ cũ . Cúp máy . Tôi …vui… buồn… Nhiều cảm giác xáo động trong lòng tôi , chẳng suy nghĩ nào rõ ràng . Quán cà phê trước mặt , ừ thì quen , quen đến đau lòng , 6 năm trời tôi là người khách ngồi lỳ nhất trong cái quán này , Dây thường xuân chào đón tôi , tôi cười … mặn đắng … như hôm ấy . Em ngồi quay lưng tôi vẫn đoán ra cái đáng quen ngày nào . Những bước chân của tôi chậm và đều . Ngộ ! Tôi đứng trước mặt em , em cười
- Anh ngồi đi , còn khách sáo gì nữa.
Vẫn là thế , vui tính , ranh mảnh như ngày xưa .
- Một cà phê không đường.
- Anh vẫn giữ thói quen cũ…
Tôi cười . Em đâu biết tất cả những gì của ngày xưa tôi đã chôn hết rồi , duy chỉ có cà phê là vẫn như ngày nào...không đường.
Vẫn thế . Em không thay đổi nhiều như tôi tưởng tượng . Em nói rất nhiều về cuộc sống của em suốt ba năm qua: trường học , người yêu mơi…( hơi xót xa) , về những người bạn mới . Tôi lắng nghe gần như trọn vẹn .Ừ chỉ không trọn vẹn là khi em nói em và người yêu vừa chia tay …
Tôi đưa em về , trời đã bắt đầu trở mình sang đông , thật lạnh .
- Thiên ..., anh còn giận em nhiều lắm không?
- Giận gì hả em , chuyện qua rồi , ba năm rồi , quá khứ …
- Uhm, em về đây , anh về cẩn thận
Tôi ngày xưa thì luôn muốn nhìn em vào nhà , đóng cổng mới quay đi , nhưng lần này tôi lại đi trước khi thấy em vào nhà , vì với tôi một lần để em đi như thế là quá đủ . Còn đứng lại là tôi sẽ ôm chầm lấy em mất . Mà tôi thì … không thể .
Làm sao em hiểu được lòng anh
Khi vết thương kia mãi chẳng lành
Ngàn lần đau xót đành chôn kín
Nhìn thấy em cười nhói tim anh
Nhiên ơi , em có thật sự biết yêu ai thật lòng chưa? Tôi muốn hỏi nhưng sao không biết phải bắt đầu từ đâu .Em chợt đến , mang theo trái tim tôi với nhiều ước nguyện , giờ em quay lại …Như xưa? Làm sao như xưa được hả em…
Em cứ điện thoại , nhắn tin mỗi đêm , đều đặn và đúng giờ như một đồng hồ hẹn trước . Thật tình tôi muốn hỏi em , nhưng tôi sợ em rồi sẽ khóc , khóc ngay trước mặt tôi . Muốn vô tình với em thì tôi không làm được , nhẹ nhàng như ngày xưa tôi lại càng không thể làm , thật ra em muốn gì ở tôi . Sao thế hả Nhiên?
Chiều nay mình gặp nhau nha
Nhiên nói thế rồi cúp máy . Ừ , gặp nhau . Tôi biết em sẽ nói gì nhưng vẫn đến . Chiều nhạt nắng , gió dịu dàng đến đau xót . Em mặc váy tím in hoa li ti , tóc xõa bay dịu trong gió .Dừng xe trước mặt tôi , em không buồn bước xuống xe .
- Anh Thiên à…
- Em có thể xuống xe và ngồi cạnh anh để nói chuyện không?
- Em nói một câu thôi , em đi liền , em đang gấp lắm.
- Uhm , tùy em.
- Quen nhau ba năm , nhưng chúng ta không có hạnh phúc , em không hợp với anh , anh sống trong mơ mộng , còn em thì thực tế , sẽ làm gánh nặng cho nhau , nên dù đau em vẫn sẽ ra đi , xin lỗi anh!
Em xa khuất . Một dấu chấm . Tôi lặng thinh . Ngồi hàng giờ liền trong công viên , người đi qua tấp nập riêng mình tôi lẽ loi . Tôi cũng như bao nhiêu người đàn ông khác , say rồi lại say , khóc một mình , che dấu những đau xót trong không gian vắng lặng , không thể chia sẻ , không thể gào thét . Tôi biết ngày này sẽ đến từ lâu , là tôi cố chấp , là tôi níu kéo , tất cả là do tôi quá yêu em nên mù quáng và ích kỷ , không muốn bỏ tay em ra . Nhưng tình yêu của tôi thì có nghĩa lý gì kia chứ , khi ngoài kia bao nhiêu ước muốn của em đang chờ đợi.
Và em cứ mãi đi , xa dần , xa dần , không một tin tức , điện thoại không gọi được , nhà em luôn im lìm . Tôi mất dần những thông tin về em , không ai biết , không ai biết .Cứ thế , ba năm . Nghe thì dễ vậy thôi , nhưng để sống được trong ba năm ấy tôi đã không còn dám nhớ lại ngày đó tôi như thế nào
Giờ em quay về , muốn gặp tôi , muốn … gì hơn thế nữa…
Tôi thấy sự lo lắng , sợ sệt trong ánh mắt Tâm . Tâm , người con gái đã bên tôi suốt những ngày tháng tôi đau đớn nhất . Tình yêu của Tâm quá lớn còn tôi thì nhỏ bé , Biết Tâm yêu nhưng tôi không sao đáp lại được . Tâm quá tốt , còn tôi . Liệu tôi có thể đem hạnh phúc cho Tâm không? Hay một lần nữa chính tôi và Tâm lại đau… Thôi thì tôi làm người có lỗi với Tâm , và với đời tôi.
Nhiên điên thoại suốt một ngày , tôi không muốn bắt máy , cũng không thể khóa máy , tôi không biết sẽ nói gì với em , không biết em muốn gì? Quay lại ư? Không thể nữa rồi Nhiên àh , không thể
Tôi lang bang trên phố , chiều nay lạnh . Những cặp tình nhân đưa nhau đi qua phố dài , trông họ thật hạnh phúc. Tiếng gió khẽ luồng qua tai … chầm chậm , đều đều .Trời tối tự bao giờ , phố lên đèn sáng rực một góc trời .
Đêm vắng canh thâu mộng hóa sầu
Ngoài hiên ti tách rớt mưa ngâu
Chờ , trông , mong , ngống hoài đâu thấy
Người đến nơi đây mộng hóa sầu
Cuối cùng tôi cũng về tới nhà , căn nhà lạnh tanh , trống trãi Tâm đã đứng đợi từ lâu
- Gì thế em? Sao không gọi cho anh? Vào nha đi , lạnh lắm.
- Điện thoại anh không gọi được
- Àh , anh quên , anh đi dạo và để điện thoại ở nhà
- Anh biết gì không Thiên?
Mắt Tâm rưng rưng , tôi nắm vội tay em hay là Nhiên?Không thế
- Sao thế em? Chuyện gì thế?
- Nhiên…,cô ấy qua đời sáng nay…
1 phút thôi , 1 phút thôi tôi chết lặng . Hình như tôi không còn thở nữa , Hình như tôi chết thật rồi .
Ngày xưa đó sao quá ngây ngô
Chiều tan lớp nơi mặt hồ xanh biếc
Tôi cố tìm sau bao năm biền biệt
Dáng hao gầy đôi mắt biếc em tôi
Ngày xưa đó sao quá xa xôi
Sao quên lãng trong bồi hồi mong nhớ
Sao ra đi trong nỗi buồn ngờ ngợ
Sao không về dù chỉ một lần thôi
Quan tài Nhiên nằm lặng lẽ 1 góc nhà , gương mặt em trong sáng , tươi cười , là em tôi ngày nào . Tôi đứng mãi ngoài không dám bước vào , tôi còn xứng đáng gì nữa để gặp em .
Mẹ Nhiên trông thấy tôi đã từ lâu , nhưng chắc bà giận , ừ giận một thằng tệ bạc như tôi . Bà gọi tôi vào phòng , mắt bà sâu thẳm , đôi bàn tay run run , nước mắt lưng chừng , nhìn bác ấy tiều tùy đi nhiều so với ngày xưa
Bác ấy đưa tôi một cái hộp , chẳng nói gì bác ấy rời khỏi phòng như muốn che đi giọt nước mắt
Tôi run run , chẳng biết nên mở hay …
Tôi bước ra thắp nhang cho Nhiên , em đẹp .
Sáng mai em sẽ đi mãi mãi , vĩnh biệt ánh mặt trời mãi mãi . Tôi đưa em đi ra tận mộ , người đàn bà phúc hậu ánh mắt đau đớn ôm lấy quan tài , khóc nức nỡ . Tôi càng cảm thấy mình tội lỗi .
Trời thật lạnh giữa đêm đông . Gió thôi vào hồn tôi ngộp ngạt , đau đớn , gió như xé nát hồn tôi , nhưng gieo vào vết thương tiếng cười của em
Nhớ Nhiên cười , nhớ Nhiên nói , nhớ đôi mắt em , nhớ ngày ấy . Mà vì sao thế Nhiên? Sao lần nào em cũng bỏ anh mà ra đi , sao em không nói? Sao em lại làm anh chết lần nữa vậy hả Nhiên? Em muốn hành hạ anh? Muốn giết anh lần mòn sao?…
Ai sớm sớm chiều chiều rung lặng gió
Ai đợi chờ mỗi tối ánh trăng tan
Ai ong nhớ khi con đường vắng lặng
Ai ngậm ngùi khi năm tháng trôi nhanh
Về nhà , môi tím ngắt , khẽ mỡ chiếc hộp gỗ thơm mùi dáng em . Bên trong là ba món quà , một lá thư . Tôi rưng rưng bốc lá thư nhẹ nhàng , mùi thơm của em còn vương nhiều trên thư
"Thiên , chàng ngốc của em ! Hẳn khi anh đọc là thư này … là khi chúng ta thật sự đã xa nhau . Là lỗi của em . Là em giấu anh ba năm qua . Ừ , suy nhược thần kinh của em đó mà , nó cứ bám theo em mãi . Từ khi ra trường nó đã theo em rồi , em sợ , em sợ anh chăm sóc em anh sẽ không nhận học bỗng đi Mỹ , nhưng nào ngờ anh vẫn không đi . Nhưng khi ấy đã quá muộn để nói , vì dù sao anh cũng đã rất đau . Em xin lỗi nhen ngốc ! Em trẻ con quá , em mới thật sự là khờ . Nhưng mà không sao , anh đã sống rất tốt trong ba năm ấy , thì giờ đây cũng có thể như thế anh nhé . Uhm , lúc em trở về , nghĩa là bác sĩ không nhận em nữa đó mà , em được tiêm thuốc rất nhiều , em muốn có 3 ngày được ở bên anh , trọn vẹn cùng anh … Nhưng chắc anh đã giận quá , nên anh từ chối em mãi . Cũng tốt . Tốt vì em sẽ không ôm chầm lấy anh mà khóc , hôn anh , sợ ra đi , sợ nhìn nước mắt anh rơi . Thế đấy ngốc àh , em ích kỷ quá phải không anh? Thôi thì bây giờ em đi thật . Tâm , cô ấy sẽ yêu anh nhiều hơn em , chăm sóc anh tốt hơn bất kỳ cô gái nào , cô ây đã giúp em rất nhiều , cho em biết tất cả tin tức về anh . Hãy yêu thương cô ấy ,có một phần linh hồn em trong cô ấy đấy ngốc àh .
Nắng nhạt dần rồi , em thấy khó thở quá , em ngưng bút , sống thật tốt ngốc nha. Àh , ba món quà đó là ba năm sinh nhật anh đó . Đừng bỏ mặt Tâm , anh nhé ‘’
Là tôi đấy , một thằng con trai khốn nạn . Khốn nạn đến không chấp nhận được mà . Này , tôi khóc đó , khóc như một thằng điên , khóc trong góc tường , đầu tôi chảy máu từ bao giờ . Anh ngốc , àh không , anh quá ngu ngốc đến mức tin em quên anh quá dễ dàng , anh ngốc nên anh vô tình , lạnh lùng với em . Kẻ ngốc là anh , thằng điên thằng tệ bạc là anh . Phải không em? Nhiên ơi….
Ngoài trơi Tâm ôm mặt khóc , môi chảy máu , lạnh lắm không em…
Gởi bạn
02/12/2008 20:59
ưh,mình hiểu mà. Chúc bạn luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống nhé.
Gởi bạn
21/11/2008 08:48
Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm điều hạnh phúc. Để rồi đôi lúc mới chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình nhưng lại không có đủ can đảm và không có đủ dũng cảm để cúi xuống nhặt nó lên.
Bạn đừng vội vàng đưa ra kết luận,hãy còn quá sớm. Có lẽ trái tim bạn đang bị đau,hãy cho nó thời gian bạn nhé!
Bạn đừng vội vàng đưa ra kết luận,hãy còn quá sớm. Có lẽ trái tim bạn đang bị đau,hãy cho nó thời gian bạn nhé!
Gởi bạn
12/11/2008 22:54
Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi trái tim bạn. Bạn hãy nắm lấy như thề chúng là những phần cuộc sống của bạn bởi vì không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.
Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói vô trách nhiệm. Cả hai điều đó khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.
Quá khứ là lịch sử. Tương lai là mầu nhiệm. Còn hiện tại mới là món quà của cuộc sống.
Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói vô trách nhiệm. Cả hai điều đó khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.
Quá khứ là lịch sử. Tương lai là mầu nhiệm. Còn hiện tại mới là món quà của cuộc sống.
admin Trả lời vào 18/11/2008 12:18
Trái tim tôi như đã nguội lạnh từ lúc nào ko biết.Điều tôi quan tâm lúc này là công việc.Chỉ có công việc mới tạo cho tôi niềm vui.
Gởi bạn
12/11/2008 22:42
Hãy sống trọn vẹn từng ngày,để ngày mai đến ko phài hối tiếc vì ngày hôm nay. Hãy hành động nếu như bạn cho là cần thiết,10 suy nghĩ = 1 hành động mà.
Gởi bạn
12/11/2008 13:37
Hãy vững tin lên bạn ạ.Chỉ tuyệt vọng khi chúng ta thôi cố gắng mà thôi.
admin Trả lời vào 12/11/2008 14:11
Vững tin thì mình tin là mình có thừa.Mình rất tự tin vào bản thân mình.Mình chỉ sợ mình làm cho người khac đau khổ, làm như thế thì ko phải là con người của mình.Đôi lúc mình thấy mình thật tệ nhưng ko thể nào thay đổi được.
Gởi bạn
04/11/2008 19:22
Đôi khi, có ai đó vô tình bước vào cuộc đời bạn, bạn sẽ không biết trước được người đó sẽ là ai và chỉ đến khi gặp họ, bạn mới biết họ có ý nghĩa quan trọng với bạn như thế nào. Họ giúp bạn nhận ra được mình là ai và người mà bạn muốn trở thành.
Đôi khi có những việc xảy đến với bạn dường như thật đau đớn và quá sức chịu đựng. Nhưng khi vượt qua rồi, bạn mới chợt nhận ra rằng nếu không có những biến cố đó, bạn đã không thể trưởng thành hơn và nhận biết được sức mạnh của chính mình.
Mọi việc xảy ra đều có lý do của nó, không có điều gì là tình cờ hay may mắn cả. Tất cả mọi bệnh tật, mất mát hay những giây phút khó khăn chính là thử thách của cuộc sống. Không có những thử thách này, bạn sẽ không có cơ hội để học hỏi điều gì, để nhận ra đâu là điều thực sự quan trọng và có ý nghĩa đối với bạn.
Đôi khi, chính những trải nghiệm cay đắng sẽ giúp bạn chiêm nghiệm cuộc sống mình một cách rõ ràng và chính xác hơn. Một thất bại luôn chứa đựng niềm hy vọng. Một sự kết thúc bao giờ cũng đi liền với một sự khởi đầu, nếu bạn nhận ra.
Nếu ai đó làm bạn tổn thương, đau buồn hay làm tan nát trái tim bạn, hãy tha thứ cho họ vì chính họ sẽ giúp bạn sẽ nhận ra giá trị của niềm tin.
Hãy thử nói chuyện với những người trước giờ bạn chưa từng trò chuyện và nên lắng nghe họ một cách chân tình.
Hãy tự nhủ rằng mình là một người vững vàng. Vì nếu bạn không tin vào chính bạn, sẽ rất khó khiến người khác tin vào bạn được. Bạn có thể tạo nên cuộc sống của mình với bất cứ điều gì bạn muốn, và sống trọn vẹn với nó.
Nếu ai đó yêu bạn thật sự, hãy trân trọng tình cảm ấy và mở lòng ra với họ, không chỉ bởi họ yêu bạn, mà còn bởi họ đang giúp bạn biết cảm nhận cuộc sống và cách nhìn cuộc sống bằng một tâm hồn sâu sắc.
Bạn không bao giờ biết trước điều gì đang chờ đón bạn ngày mai. Hãy sống hết mình cho ngày hôm nay và tin tưởng vào ngày mai cho dù bất kỳ điều gì xảy ra đi nữa.
Đôi khi có những việc xảy đến với bạn dường như thật đau đớn và quá sức chịu đựng. Nhưng khi vượt qua rồi, bạn mới chợt nhận ra rằng nếu không có những biến cố đó, bạn đã không thể trưởng thành hơn và nhận biết được sức mạnh của chính mình.
Mọi việc xảy ra đều có lý do của nó, không có điều gì là tình cờ hay may mắn cả. Tất cả mọi bệnh tật, mất mát hay những giây phút khó khăn chính là thử thách của cuộc sống. Không có những thử thách này, bạn sẽ không có cơ hội để học hỏi điều gì, để nhận ra đâu là điều thực sự quan trọng và có ý nghĩa đối với bạn.
Đôi khi, chính những trải nghiệm cay đắng sẽ giúp bạn chiêm nghiệm cuộc sống mình một cách rõ ràng và chính xác hơn. Một thất bại luôn chứa đựng niềm hy vọng. Một sự kết thúc bao giờ cũng đi liền với một sự khởi đầu, nếu bạn nhận ra.
Nếu ai đó làm bạn tổn thương, đau buồn hay làm tan nát trái tim bạn, hãy tha thứ cho họ vì chính họ sẽ giúp bạn sẽ nhận ra giá trị của niềm tin.
Hãy thử nói chuyện với những người trước giờ bạn chưa từng trò chuyện và nên lắng nghe họ một cách chân tình.
Hãy tự nhủ rằng mình là một người vững vàng. Vì nếu bạn không tin vào chính bạn, sẽ rất khó khiến người khác tin vào bạn được. Bạn có thể tạo nên cuộc sống của mình với bất cứ điều gì bạn muốn, và sống trọn vẹn với nó.
Nếu ai đó yêu bạn thật sự, hãy trân trọng tình cảm ấy và mở lòng ra với họ, không chỉ bởi họ yêu bạn, mà còn bởi họ đang giúp bạn biết cảm nhận cuộc sống và cách nhìn cuộc sống bằng một tâm hồn sâu sắc.
Bạn không bao giờ biết trước điều gì đang chờ đón bạn ngày mai. Hãy sống hết mình cho ngày hôm nay và tin tưởng vào ngày mai cho dù bất kỳ điều gì xảy ra đi nữa.
admin Trả lời vào 06/11/2008 10:18
Cảm ơn bạn !Mình đang có cảm giác như đang đánh mất một thứ gì đó mà cái đó rất quan trọng đối với mình .
tittit_tac
26/10/2008 18:23
Hình như bạn thật sự là một người rất có kinh nghiệm trong tình yêu nên mới có thể "tư vấn" y như người từng trải vậy?
Như bạn nói giả sử bạn trong hoàn cảnh đó bạn có sẵn sàng quay lại với người bạn gái đó k? Tình cảm của bạn có như lúc xưa k?
Như bạn nói giả sử bạn trong hoàn cảnh đó bạn có sẵn sàng quay lại với người bạn gái đó k? Tình cảm của bạn có như lúc xưa k?
admin Trả lời vào 27/10/2008 14:55
Tôi sẽ ko quay lại.Vì khi quay lại tình cảm của tôi giành cho bạn gái sẽ ko còn như lúc trước nữa.Có thể do tôi ích kỷ.Còn tùy vào mỗi người em ah.Ko thể nói trước điều gì cả.Quan trọng hơn cả là hai người có hợp nhau hay ko.Nếu quay lại mà hợp nhau thì quá khứ cũng chẳng là vấ đề gì.Tự động tình cảm sẽ làm mình quên hết.
nguoi vo hinh
22/10/2008 21:14
Em bit anh rat gioi suy luan. Vay cho em hoi : "Neu minh ye^u mo^t nguoi ma nguoi do lai lai nguoi yeu cua ban rat-rat than cua minh, minh la nguoi den truoc, minh lai ko thich tranh gianh va minh lo lam cho co gai minh ye^u gian----> ko the tha thu.." Vay lam sao de minh co the keo lai co gai do tu tay nguoi ban rat than ay va lam co ay het gian?
admin Trả lời vào 23/10/2008 13:38
Hix!Sao em nói mâu thuẩn quá vậy.Người con gái đó là bạn gái của bạn thân của em , mà em lại nói em đến trước là sao?
Hay là người con gái đó lúc đầu là bạn gái của em , rồi do giận em mà chuyển qua thằng bạn thân?Nếu chỉ vì như vậy mà chia tay với em thì khuyên em chân thành một điều là đừng cố gắng niếu kéo chi vô ích người ta sẽ ko rung động gì đâu.Nếu người con gái ấy yêu em thật sự thì khi nhận ra em ko còn bên cạnh nữa thì sẽ hối hận vô cùng rồi bạn ấy sẽ tự động đi tìm em.Nhưng nếu điều đó sảy ra em hãy cân nhắc khi quyết định quay lại vì sẽ có rất n vấn đề sẽ sảy ra.Chia sẽ với em! ^^
Hay là người con gái đó lúc đầu là bạn gái của em , rồi do giận em mà chuyển qua thằng bạn thân?Nếu chỉ vì như vậy mà chia tay với em thì khuyên em chân thành một điều là đừng cố gắng niếu kéo chi vô ích người ta sẽ ko rung động gì đâu.Nếu người con gái ấy yêu em thật sự thì khi nhận ra em ko còn bên cạnh nữa thì sẽ hối hận vô cùng rồi bạn ấy sẽ tự động đi tìm em.Nhưng nếu điều đó sảy ra em hãy cân nhắc khi quyết định quay lại vì sẽ có rất n vấn đề sẽ sảy ra.Chia sẽ với em! ^^
nguoi vo hinh
22/10/2008 21:08
em rat thich nhung ly luan " sat nhon" cua anh. No cung hay, cung vui, va cung chung to anh la mot nguoi sanh doi.
tittit_tac
13/10/2008 19:34
Cứ cho là vậy nhưng nếu người bạn yêu nhất,người yêu bạn nhất và người đồng hành cùng bạn trong suốt cuộc đời ko phải là một thì bạn nghĩ như thế nào? Có nên chọn cả 3 ko?
admin Trả lời vào 14/10/2008 15:50
Người thứ ba cũng là người cuối cùng rồi.Khi ấy mới nhận ra mình cần gì.
Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi một người đều phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời. Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu. Chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu, mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất. Khi đã trải qua cảm giác yêu và bị yêu, mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người bạn đời thích hợp nhất trong suốt cuộc đời còn lại.

























1. Con trai sử dụng mùi nước hoa mà con gái thích (đặc biệt hơn nữa đây là mùi nước hoa mà con gái đã tặng con trai vào đúng dịp sinh nhật).
2. Cách con trai vuốt nhè nhẹ lên mái tóc của con gái.
3. Cái nhìn đấy trìu mến và ấm áp khiến cho con gái muốn chết trong ánh mắt ấy.
4. Nụ hôn ngọt ngào dỗ dành mỗi khi con gái khóc.
5. Cách con trai như muốn nổi điên khi không giải quyết được vấn đề.
6. Cách con trai thể hiện mình trước mọi người, tuy nhiên con gái vẫn “iu” con trai vô cùng cho dù con trai có vài khuyết điểm nho nhỏ.
7. Cách con trai làm tròn “sứ mệnh” của mình là không bao giờ để con gái lạnh.
8. Ánh mắt bối rối thể hiện rõ trên khuôn mặt của con trai khi bị con gái “bo bo xì”, ai biểu ấy làm cho tớ giận — nhưng bảo đảm rằng sau đó con gái sẽ “hạ lửa” và nguôi ngoai nhanh thôi.
9. Cách con trai hay “nhượng bộ” để con gái luôn thắng trong các trò chơi.
10......và khi con gái muốn cho con trai xem những dòng này thì người ta lại giả vờ không biết con gái đang nói gì cả!
11. Nụ cười bất chợt của con trai khiến cho tim con gái loạn nhịp.
12. Cách con trai xin lỗi rối rít sau mỗi lần giận hờn cũng là một “chiêu” để làm “xiu lòng” con gái đấy.
13. Cách con trai chạm nhẹ và nắm lấy tay con gái một cách nhẹ nhàng như sợ con gái bị đau vậy.
14. Cách con trai nói “I love You”.
15. Cách con trai ngượng muốn chết khi phải nói câu “I love you” với con gái trước mặt đám bạn!
16. Cách con trai trao những nụ hôn.
17. Cách con trai... kiss để làm lành sau khi kêt thúc chiến tranh giữa hai người.
18. Cách con trai ôm con gái vào lòng khi con gái khóc.
19. Cách con trai nói: “tớ ....nhớ ấy lắm”, mặc dù con trai không muốn thừa nhận điều này.
20. Cách con trai nghĩ rằng mình sẽ là người bảo vệ, che chở tốt nhất của con gái.
21. Khi con trai không ở bên cạnh, nhìn đâu cũng nhớ “hắn” cả. Ghét thật!
22. Cách con trai an ủi, dỗ dành khi con gái buồn hay gặp một ngày chẳng tốt đẹp gì.
23. Cách con trai viết “thư tình” hay gửi tin nhắn yêu thương cho con gái, thậm chí khi con trai chẳng thấy điều đó chẳng cool tí nào..
24. Cho dù con gái có yêu thích, hờn ghét, cho dù con gái có muốn con trai … chết đi, hay thấy rằng có thể chết mất nếu không có con trai...tất cả đều không quan trọng. Vì, một khi con trai bước vào cuộc đời của con gái thì đối với nàng, con trai là tất cả. Khi nhìn vào đôi mắt của con trai, nhìn thấu vào trong sâu thẳm tâm hồn của con trai, cho dù không cần phải nói ra nhưng con gái cũng đủ biết rằng tình "iu" dành cho con trai đã chiếm hết trái tim mình. Con gái “iu” con trai với hàng nghìn lý do, và đó là điều mà không thể nào định nghĩa, diễn tả hết được.